Hãy nói thật đi, ích kỷ không phải là một điều xấu. Trong một giới hạn nào đó, ngừng nghĩ cho người khác mà phải ích kỷ cho chính mình mới là sự bảo vệ. Ở trường hợp của Vân, Vân vừa là một người không ích kỷ vừa là một người ích kỹ trên phương diện nghĩ cho người khác. Vân đã chỉ đặt chúng ở sai chỗ
Tôi không biết từ khi nào Tôi luôn nghĩ mình không xứng đáng với điều gì đó hạnh phúc Cảm giác thư thả, yên bình Những món tôi thích Ví dụ như Nếu tôi thích một chiếc áo mới, tôi không thể mua nó cho mỗi mình tôi, tôi hải mua cho cả mẹ, cả chị, chị dâu, ba, anh, cháu, bạn trai, những người thân nhất quanh tôi Nếu tôi mua quà cho bạn trai, Tôi lại cảm thấy có lỗi với mẹ, với chị, với gia đình, và vậy nên phải mua thêm qua cho già đình, dù ít nhiều Tâm lý này, có sai ở đâu Vì tôi nghĩ, nếu là tôi, là người không được tặng, nếu tôi biết tôi không được tặng tôi sẽ rất buồn, vậy nên tôi nghĩ họ cũng sẽ buồn, vậy nên tôi tặng, tôi tặng không phải là mang đến niềm vui mà giống như tôi trả một món nợ trong trí tưởng tượng của mình.
vài khoảnh khắc t cảm thấy t có thể chở che cho tất cả, t đầy tình yêu và hy vọng, song vài khoảnh khắc khác, t cảm thấy nếu bước thêm 1 bước nữa t sẽ gục ngã, chủ yếu những tổn thương của t từ gia đình đều được t xử lý, hóa giải hết rồi, giờ nó tới từ người t thương khác, mà ko còn quyền bên cạnh, ng yêu cũ ấy. lạ lắm, nói hay viết cũng không thành văn được, t không biết phải thế nào, không biết sẽ ra sao cũng không biết đã từng thế nào, ký ức giống như dao nhật á, vài phút, vài giờ, vài ngày, nó thích thì cứ đến, t chỉ có thể chịu đựng,
Nhận xét
Đăng nhận xét